Em cười một chuyện không đâu
Sao không che lại để tôi phải nhìn
Em cười cứ phải một mình
Để tôi cứ phải ngập ngừng lo âu.

Sao em lại nhìn đi đâu
Để tôi quên mất quanh tôi có người
Canh em nở một nụ cười
Yên tâm về thức đêm dài nhớ em.

Ngắm em cứ phải bọn chen
Cạnh tranh với những mắt ghèn người dưng
Thương em nên phải coi chừng
Để em không thể nói: "Đừng yêu em!”

Cái nhìn như lạ, như quen
Người ơi còn nhớ? Hay em quên rồi?
Nụ cười xinh bởi làn môi
Em xinh là bời tình tôi trao rồi!

Việt Anh

Ảnh chân trang